in Nghề Đầu Bếp

Năm nay khi bước sang tuổi hai mươi, tôi đã chập chững vào nghề đầu bếp. Hồi còn nhỏ, tôi chưa từng biết đến nhà hàng hay khách sạn. Nơi tôi ở là một vùng nông thôn nghèo thì những thứ ấy đối với chúng tôi dường như quá xa xỉ . Bởi thế, tôi cũng chưa từng biết đến một món ăn ngon ngoài những bữa cơm gia đình với những món ăn đạm bạc của mẹ.

Trong đầu những đứa trẻ con như chúng tôi chỉ biết học và tạo cho mình những ước mơ to lớn: đứa thì mơ làm kĩ sư, đứa làm bác sĩ, đứa làm giáo viên…v.v. Riêng tôi, tôi cũng nhen nhóm cho mình một ước mơ trở thành một nhà khoa học. Thế rồi tất cả không như mình mơ ước. Tôi phải nghỉ học sau khi hoàn tất trung học cơ sở vì điều kiện khó khăn của gia đình. Thế là cuộc đời tôi sang một ngã rẽ khác. Tôi được một người bà con đưa lên thành phố tiếp tục học phổ thông. Lúc ấy tôi chỉ là một cô bé 15 tuổi, tôi trở nên nông nổi hiếu kì và làm biếng. Tôi đã bỏ học. Tôi tìm kiếm hết công việc này đến công việc khác để làm. Tôi chẳng biết sẽ làm công việc gì cho tương lai của mình nữa… Cuộc sống của tôi ngày càng trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Vào tuổi 17 đẹp nhất của đời người, số phận đã dẫn đường cho tôi tìm thấy “hương vị” riêng cho cuộc đời mình. Tôi nhớ hôm ấy, một người bạn nhờ tôi nấu ăn dùm. Điều đáng xấu hổ đối với một đứa con gái ở độ tuổi 17 như tôi lại chẳng biết nấu nướng gì cả. Rồi tôi quyết định thay đổi, không ngừng học hỏi và tìm tòi trên sách báo, tivi… Cứ thấy ai nấu ăn là tôi lại lăng xăng chạy tới phụ giúp. Càng lúc tôi càng trở nên yêu mến cái “hương vị bếp núc” này.


Ảnh minh họa

Một năm sau, tôi thay đổi hoàn toàn. Từ cô gái không biết gì về ẩm thực, tôi trở nên thành thạo rất nhiều món ăn gia đình. Lúc này, tôi quyết tâm trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp. Tôi bắt đầu đến trường để học và đi làm dù không được sự đồng ý của gia đình. Mẹ nói :“làm nghề bếp sẽ cực khổ hơn những nghề khác, thời gian làm nhiều hơn, những ngày lễ cũng không được nghĩ, thời gian dành cho gia đình cũng ít hơn”. Ùm, thì vất vả đấy, nhưng những hương vị mặn, ngọt, chua, cay mà tôi thêm vào các món ăn không biết từ khi nào đã hòa tan vào cuộc sống của tôi khiến nó cũng “thơm ngon” như những món ăn mà tôi làm ra vậy. Nếu sợ khổ thì làm sao có những bậc thầy mang đến những bữa ăn thơm ngon cho thực khách thưởng thức, nếu sợ cực thì làm gì có những món ăn đầy dinh dưỡng được các chuyên gia sáng tạo ra. Từ thuở khai thiên lập địa, con người đã tạo những nguyên liệu thực phẩm, với việc kết hợp chúng lại, người đầu bếp có thể nấu ra những món ăn ngon mà ngày nay chúng ta đã biết. Đầu bếp cũng được ví như một bác sĩ tâm lý. Thông qua món ăn, người đầu bếp có thể hòa chung niềm vui với họ hoặc chia sẽ với họ những nỗi buồn khó nói. Để làm được như vậy, người đầu bếp phải đặt hết tâm huyết vào món ăn, phải làm cho mỗi món ăn chứa đựng một phần linh hồn của người đầu bếpLà một đầu bếp, trong tương lai, tôi sẽ nấu nhiều món ăn thuần túy Việt Nam, mang những hương vị của cuộc sống với một mong muốn là tạo ra một món ăn hoàn hảo về mặt tinh thần, xứng danh một đầu bếp Việt.

-Mai Thị Ánh Tuyết-

Cuộc thi “Tôi Yêu Nghề Bếp” của Trung tâm dạy nghề nấu ăn Hướng Nghiệp Á Âu

Name of Reviewed Item: HƯƠNG VỊ CUỘC ĐỜI Rating Value: 5 Image: http://beptruong.edu.vn/wp-content/uploads/2013/03/huong-vi-cuoc-doi.jpg Review Author:Review Date:
  1. Luân says:

    bài viết sâu sắc và lắng đọng lắm!! chúc em thành công

  2. quốc khánh says:

    chúc Tuyết luôn thành công trên con đường mình đã chọn nhé…và mong 1 ngày nào đó sẽ được thưởng thức những món ăn của đầu bếp Tuyết 🙂

  3. thành lộc says:

    chúc Tuyết gặp nhiều mai mắn nhé!

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *